Lúc tôi pha sữa đúng liều lượng cho con thì mẹ chồng bảo phí của. Theo bà, pha ít sữa nhiều nước cho con dễ ị. Tôi không đồng ý thì bà chửi bảo: “Đồ ngu. Đã ngu tao bảo cho mà biết lại còn cãi. Đúng là con nhà mất nết, không giáo dục”. Tôi im lặng, nước mắt chảy dài.
Tôi cũng từng ngâythơ nghĩ, mình cứ tốt với họ trước thìsau họ cũng sẽ tốt lại với mình thế. Nhưng sau thời gian chung sống, tôi chưa thấy điều đó. Tôi nghĩ có lẽ tôi chưa đủ tốt với họ?
Tôi không "thảm toàn diện" như bạn, tôi chỉ chán ghét nhà chồng. Còn lại tôi vẫn yêu chồng tha thiết. Và vì tình yêu ấy mà tôi vẫn có đủ dũng khí sống tiếp trong gia đình này.
Tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình không mấy hạnh phúc. Bố mẹ tôi ly thân từ khi tôi còn nhỏ nhưng không vì thế mà họít yêu tôi. Họ vẫn lànhững người mà tôi kính trọng nhất đời.
Vì sự thiệt thòi ấy mà tôi ao ước sau này mình sẽ có được một mái ấm đúng nghĩa. Khi gặp Khánh, ấn tượng đầu tiên củatôi về anh đó là người hiền lành, hiếu thảo. Anh không như nhiều chàng trai khác. Anh không thích tụ tập rượu chè, bia bọt mà sau giờ học,giờ dạy thêm kiếm tiền, anh thường về nhà ăn cơm.
Sau này quen thân nhau hơn, có dịp nhóm tôi về thăm gia đình anh thì tôithực sự choáng ngợp bởi sự sung túc và hạnh phúc của gia đình anh. Bố mẹ anh đã ngoài 60 nhưng nhìn trẻ trung và họ tình cảm với nhau lắm. Nhìn anhkhoe bố mẹ đi chơitay trong tay, ai nấy cũng phải ghen tị. Và đương nhiên một đứa con gái thiệt thòi như tôi sẽ càng ghen tị hơn, thèm thuồng hơn.
Một dịp tình cờ, anh bị ốm. Không hiểu sao tôi lại tự dưng lọ mọ trong mưa mua đồ ăn tớithăm anh. Tình cảm của chúng tôi được nhen nhóm kể từ hôm đó. Cứ thế, chúng tôi yêu nhau lúc nào không hay.
Những lần tới nhà anh chơi, nhìn ba mẹ anh vui vẻ, nhân hậu, hòa thuận, tình cảm tôi mừng lắm. Sau khi ra trường tìm đượcviệc làm ổn định, chúng tôi cưới nhau. Ngày đầu làm dâu tôi dậy rất sớm nấu nướng đồ ăn chuẩn bị cho cả nhà. Tôi hơi hụt hẫng khi câu đầu tiên mà mẹ chồng tôi nói ngày hôm đó là: “Tiền mừng và của hồi môn đâu, đưa mẹ cầm cho. Mẹ có két sắt”.
Tôi không chút lúng túng mà rất vui vẻ đồng ý đưa cho mẹ. Tôi nghĩ, dù gì lọt sàng xuống nia, đưa chomẹ chứ cho ai mà phải lo. Chồng tôi làm kỹ sư phần mềm lương tháng khoảng 10 triệu, tôi làm cho công tynước ngoài nên lương nhiều hơn một chút. Mỗi tháng vợ chồng tôi cũng dư dả đủ dùng.
Nhưng các cụ nói cấm có sai: sống trong chăn mới biết chăn có rận. Ngoài tiền mừng, của hồi môn, mẹ chồng còn lân la"thu luôn cả tháng lương hai vợ chồng". Tháng nào bà cũng truy vợ chồng tôi về tiền lương và luôn bảo “Hai đứa trẻ người non dạ. đưa đây mẹ giữ”.
Tôi vô tư bày tỏ quan điểm: “Giờ các con đã lớn, con sẽ tự lập với số tiềnmình kiếm được”. Ngoài tiền hàng tháng đưa cho ông bà, tôi vẫn biếu bố mẹ chồng thêm. Nhưng dường như câu nói đó không ăn thua và không lọt tai bà. Giận dỗi ra mặt, bà còn bóng gió: “Nhiều tiền mà không biết giữ, thì chồng con bồ bịch sớm thôi. Trước khi cưới, thằng Khánh thángnào chẳng đưa tiềncho mẹ”.
Suy đi tính lại, tôi cũng thấy có lẽ vì bà biết chi tiêu nêngia đình mới êm ấm thế này. Tôi cũng nghe theo, đưa mẹ toàn bộ tiền lương của hai vợ chồng chỉ giữ lại một chút để tiêu. Tôi nghĩ đưa cho mẹ giữ hộ rồi sau khi có con, nếu cần tôi sẽ lấy lại lo cho những khoản phát sinh khác.
Tôi lại tiếp tục tận hưởng hạnh phúc. Quả thực thời điểmđó, mâu thuẫn con dâu mẹ chồng là không có. Vợ chồngtôi đi tối ngày mới về nhà, gặp ông bà có 1 tiếng, gia đìnhhạnh phúc tôi mừng lắm.
Khi Bí Ngô - con đầu lòng của chúngtôi ra đời, ngoài niềm hạnh phúc đón thiên chức làmmẹ, tôi khổ sở vô cùng khi suốt ngày đối diện với mẹ chồng.
Đúng là cho tiền vào thì dễ nhưng rút ra vô cùng khó. Những khi tôi đề nghị mẹ cho xin lại số tiền tiết kiệm suốt thời gian qua để chuẩn bị mua đồ dùng cho con, bà đều đánh trống lảng. Làm căng lên thì bà bảo: "Con cần gì thì mẹ đi mua".
Chúng tôi tổng thu nhập ngót nghét cũng phải 25- 30 triệu vậy mà tôi chẳng đủ tiền mua đồ mua sữa cho con. Khi có lương của chồng về, mẹ chồng cũng giành lấy cất đi và hứa hẹn sẽ đưa tiền cho tiêu, mua đồ cho con.
Bà nói thì hay nhưng chẳng bao giờ bà mua được cho cháu thứ gì. Lúc nhờ xong, lúc nào bà cũng tất tả chạy ra đầu ngõ rồitất tả chạy về bảo: “Tã bỉm sữa ở hàngnày, hàng nọ đã hết sạch rồi”.
Chồng tôi thường xuyên phải đi công tác xa. Một mình tôi sống ở nhà chồng mà tình hìnhcàng ngày càng tồi tệ. Bà rất tiết kiệm khi chăm con chămcháu. Con dâu nhà người ta được ăn gà, ăn móng giò hầm hay ăn bữa phụ để có sữa cho con. Đằng này tôi ởcữ và nuôi con nhỏ toàn ăn cháo sườn ngoài chợ.
Bà tính toán bảo: “Mua cho nhanh, ăn nhanh rồi dành thời gian mà trông con. Nấu nướng phí công tốn ga”.
Nhiều khi tôi ăn trong nước mắt. Cólúc cạn sữa cho conbởi ăn cháo sườn không đủ chất, tôi gọi điện nhờ mẹ đẻđến trông con cùng. Mẹ đẻ tôi rất chỉn chu cẩn thận. Lần nào đến bà cũng làm cho tôi nhiều đồ ăn từ thịt bò hầm tới thịt gà đủ cả, hoa quả rất nhiều.
Nhưng thật nực cười sau khi mẹ tôivề, mẹ chồng lại nhanh chóng lôi ra “đánh chén”. Nồi thịt bò, thịt gà, hoaquả mẹ tôi làm riêng cho con gái thì không cánh mà bay. Thậm chí, bà còn lấy những thứ mẹ tôi mua cho con gái và cho cháu để chế biến thêm thành các món khác cho vừa miệng mình.
Có những lúc tôi pha sữa cho con. Tôi pha đúng liều lượng thì bà bảo pha phí của. Theo bà, pha ít sữa nhiều nước cho con dễ ị. Tôi không đồng ý thì bà chửi bảo: “Đúng là đồ ngu. Đã ngu tao bảo cho mà biết lạicòn cãi. Đúng là con nhà mất nết, không giáo dục”. Tôi im lặng, nước mắt chảy dài.
Có lần tôi còn nghe thấy bà nói xấu giađình tôi với hàng xóm. Nhìn bà cưới rinh rích với nhữngngười khác, tôi quặn lòng. Bà bảo: “Những cái lũ xuất thân từ gia đình tan vỡ thường mất dạy, đứa nào cũng thế. Lúc nào cũng tưởng mình chuẩn,mình giỏi giang”.
Rồi bà còn hú họa, con dâu như của nợ, lười lao động không biết kiếm tiền, làm khổ con bà. Từ trước đến nay, bà phải nai lưng ra nuôi con dâu.
Tôi ức chế cùng cực và điều này khiến tôi mất hoàn toàn sữa. May cho tôi chính thời điểmđó chồng tôi cũng công tác về. Anh nghe mẹ nói lại và bênh tôi rất nhiều. Và đương nhiên, những lúc chồng bênh thì chỉ ấm tôi lúc ấy. Khi nào anh không có nhà bà lạibắt đầu nhiếc mắng.
Vài tháng ở cữ mà cuộc sống của tôi quá ngột nhạt. Từ khi bé đầu lòng cứng cáp, tôi trở lạivới công việc và quyết định làm chủlại tài chính của bản thân, của gia đình nhỏ bé của mình mặc kệ mẹ chồng không vừa ý nói ra nói vào.
Đến đầu năm thứ 4sau cưới, chúng tôi tích cóp được một số tiền nhỏ đủ muamột căn hộ chung cư bình dân. Ban đầu bà trách móc đủ đường và tức giận vợ chồng tôi khi nhất quyết khăn gói ra ở riêng.Song, ý vợ chồng tôi cùng quyết nên bà không thể làm gì được.
Không sống cùng mẹ chồng, lại được chủ động tài chính khiến mối quan hệ của gia đình tôi lại vui vẻ. Có vẻ như đúng với câu "xa thơm gần thối" củangười xưa.
Giờ thì quá khứ đã qua nhưng mãi mãi tôi không bao giờ quên được tínhxấu của mẹ chồng. Tôi đồng ý bà chê trách tôi khi tôi không nên không phải, nhưng một khi động chạm tới gia đình tôi, tôi quyết không tha thứ. Đương nhiên vì chồng, tôi khôngdám nói trắng ra những suy nghĩ của mình mà vẫn giữ thái độ bình thường với bà.
Hiện, tôi cũng tự đúc rút ra một kết luận: Gia đình nhỏ của vợ chồng tôi vẫn là số 1. Và chỉ có vợ chồng mới yêu thương và quan tâm nhau nhiều nhất. Còn nhà ai dù bề ngoài hào nhoáng đến cỡnào thì cũng chỉ đểngắm thôi.Phải thức lâu mới biết đêm dài, đừng nên đưa ra bất cứ một quyết định nào vì"sống đi rồi sẽ biết".
Đánh giá bài viết :
( - ) / - phiếu
Để nạp tiền vào game cũng như đăng kí nick mới một cách an toàn ,không lỗi bạn nên tải phiên bản gốc này » Tải ngay Khí Phách Anh Hùng bản gốc Link tự trả về phiên bản phù hợp với Mozilla nhất !