Con gái nhỏ của bố- Mẹ nói với bố hộ con nhé!
Thật là tồi tệ khi tôi biết mình mangthai ở tuổi mười bảy!
***
Thú nhận với mẹ đã là điều quá sức với tôi nên tôi càngkhông dám nghĩ đến việc nói với bố.Từ trước đến nay, bố rất tự hào về tôinên tôi luôn cố gắng sống thật tốt để không phụ lòng mong mỏi của ông.Nhưng bây giờ, mọi nỗ lực ấy đã tiêu tan. Tôi không còn là cô con gái nhỏ ngoan ngoãn của bố nữa.
Tôi thở dài, mệt mỏi tựa đầu vào vai mẹ để tìm cảm giác bình yên trongthoáng chốc.
- Con hãy đi đâu đó trong lúc mẹ nói chuyện với bố nhé. Con hiểu vì sao, phải không?
- Vâng!
Tôi gật đầu. Thật khó để đối diện vớibố ngay lúc này!
Chiều hôm đó, tôi đến chỗ cha Lu - vị mục sư của nhà thờ, người luôn tạocho tôi cảm giác thoải mái khi ở bêncạnh. Mọi việc xảy ra trong cuộc sống của tôi như một cơn ác mộng nên việc được ở bên cạnh người không xét đoán và phê phán mình là điều dễ chịu nhất. Cha Lu trò chuyện, an ủivà khuyên nhủ tôi trong lúc mẹ đến văn phòng làm việccủa bố để nói với ông về chuyện của tôi.
Trời tối dần và tôi nhìn thấy ánh đèn pha bên ngoài cửa sổ. Mẹ đến đón tôi về nhà và tôi biết lúc này, bố cũng đang ngồi trên xe. Tôi sợ hãi chạy khỏi phòng khách, lao vào phòng tám nhỏ bên cạnh và khóa chặt cửa lại. Cha Lu theo sau, nhẹ nhàng khuyên:
- Con không thể trốn tránh như vậy được. Sớm muộn gìcon cũng phải đối diện với bố thôi. Bốcon sẽ không trở vềnhà nếu như khôngcó con đâu. Nhanh nào, con!
- Vâng ạ! Nhưng... cha sẽ ra cùng con chứ? Con sợ...
- Dĩ nhiên rồi! Cha sẽ đi cùng con.
Tôi mở cửa và chậm chạp theo gót cha Lu đi ra phòng khách. Bố vàmẹ vẫn chưa bước vào.
Tôi đoán hai ngườivẫn còn ở ngoài xe và bố đang chuẩn bị xem nên nói gì hoặc làm gì khi nhìn thấy tôi. Tôi không sợ bố sẽ quát tháo hoặc nổi giận với mình. Bố không bao giờ làm vậy với tôi. Tôi chỉ sợ bắt gặp ánh mátbuồn sâu thẳm của bố. Bố buồn khi biết tôi đã không còn là đứa con gái bé nhỏ của bố nữa.Bố buồn khi tôi đã không đến tìm bố trong lúc khó khăn,đau khổ nhất.
Tôi nghe tiếng bước chân đang chầm chậm tiến vào nhà thờ. Tôi bát đầu run rẩy, nấp sau cha Lu với đôi mát giàn giụa nước.
Mẹ bước tới trước, cúi chào cha Lu và quay sang nhìn tôi nở một nụ cười nhẹ. Mát mẹ sưng mọng. Tôi cảm thấy biết ơn mẹ vì đã không khóc trước mặt tôi. Bố tôi đứng ở bên ngoài, gật đầu chào cha và tiến vẻphía tôi. Bố ôm tôi trong cánh tay mạnh mẽ của ông, và thầm thì:
- Bố yêu con. Bố yêu con và cũng sẽ yêu thương cả con của con nữa.
Bố không khóc nhưng tôi cảm nhận người bố đang run. Tôi biết bố phải cố gắng hết sức để không khóc trước mặt tôi.Tôi vùi đầu vào ngực bố và biết ơn bố về điều này. Khi bố lui lại nhìn tôi, tôi đọc trong mắt bố tình yêu thươngvà cả sự xót xa.
- Bố ơi! Con xin lỗi bố. Con thương bố nhiều lám!
- Ừ, bố biết. Chúng ta về nhà thôi.
Chúng tôi trở về nhà, nỗi lo sợ của tôi tan biến. Dù chặng đường phía trước của tôi còn rất nhiều khó khăn và thử thách nhưng tôi cảm thấy rất vững vàng.Bố mẹ vẫn luôn yêuthương tôi vô điều kiện và trên hết, tôivẫn là cô con gái bé nhỏ của bố. Vì vậy, tôi hiểu rằng không có ngọn núi nào tôi không thể vượt qua và không có giông bão nào tôi không thể chống chọi.
Cảm ơn bố đã cho con niềm tin vào cuộc sống!